Ngọc Trinh ko mang tài năng mà lại nổi quá nhanh”. Tôi biết được, cảm nhận được nhưng không trách họ, bởi đấy là sự thật, Ngọc Trinh ko có tài cán gì.
>> Ngọc Trinh hội ngộ mỹ nam Kim Jae Won tại lễ trao giải Korean Culture Entertainment Awards, Hàn Quốc.
>> 5 cung hoàng đạo nào lắm tiền nhiều của nhất khi về già?
>> 5 cung hoàng đạo nào lắm tiền nhiều của nhất khi về già?
Tuy nhiên, cơ cực, khó khăn nào cũng ko bằng sự đối đãi tệ bạc từ chính các người thân trong gia đình, nhất là người cậu ruột của tôi. Lý do của việc này chỉ là vì ông cho rằng ba tôi nghèo, không xứng có mẹ, mang gia thế họ ngoại, “đũa mốc đòi chọc mâm son”... Trong những ngày tháng đấy, cậu tôi quay lưng mang bốn đứa cháu của mình.
Sự tổn thương này theo tôi đến năm 9, 10 tuổi, tạo cần lỗ hổng lớn trong tâm hồn, ăn sâu vào suy hình dung tận giờ. Tuyên bố “Giờ họ hàng gặp khó khăn bắt buộc tiền, sở hữu chết tôi cũng ko giúp” không hề là phát ngôn thiếu suy nghĩ hay độc ác mà căn nguyên từ sự chín chắn và thẳng thắn trong tính bí quyết của tôi. phổ biến người khuyên tôi ko phải đề cập ra điều này vì sợ mất hình tượng nhưng biết làm sao, tính tôi sở hữu sao đề cập vậy.
1 đứa bé gái đã sống thiếu thốn tình mẹ ngay từ lúc còn nhỏ, lại bị chính họ ngoại từ mặt bằng các hành động ấy, thử hỏi ai với thể chịu cất hay tha đồ vật được? Tôi ko. Người ta đối có tôi thế nào tôi đáp lại như vậy. Tôi chỉ ko giúp đúng như điều năm xưa họ từng làm cho với mình, chứ đâu kiếm chuyện hại họ thêm mà bảo tôi ác?
Khoảnh khắc tôi ý thức được mình cần phụ giúp ba kiếm tiền trang trải cuộc sống là trong một đêm nằm ngủ chung thì nghe bụng ông kêu vì đói. lúc ấy, tôi xót lắm. “Ba đã cần vừa chạy xe ôm, vừa bán vé số để nuôi bốn chị em ăn học, tới lúc mình cần đứng lên gồng 1 phần gánh nặng này rồi”, tôi tự nhủ. Thời gian đó, tôi khiến những việc từ ẵm em đến nhổ lông mày, nhổ lông nách, nhổ tóc bạc…
Sau ngày tháng cạnh tranh ở quê, ba anh chị đầu là anh Hai, chị Bích, anh Sĩ nghỉ học, lên Sài Gòn trước để lập nghiệp nhưng vẫn còn loay hoay, chưa giúp được gia đình thoát cảnh nợ nần. khi đó, tôi cũng đã muốn đi theo nhưng còn chưa có động lực gì mạnh để thúc đẩy. đến lúc ba phát bệnh, bị xỉu giữa chợ, tôi mới xin nghỉ học, quyết tâm lên Sài Gòn kiếm sống.
khi trên xe từ Trà Vinh lên Sài Gòn, động lực kiếm tiền trong tôi siêu lớn. Nhưng rồi lại thấy mông lung, lo lắng vì không biết mình cần khiến cho gì đây, trong đầu luôn cầu mong sẽ gặp được một cơ hội cho mình vượt lên. Tôi từng nghĩ, mình phải làm cho bất cứ công việc nào để thoát khỏi dòng nghèo, khổ cực bao nhiêu cũng chịu được.
Lên Sài Gòn, tôi được anh chị giới thiệu vào khiến cho pha chế trong 1 quán bi-da mà họ cũng đang khiến cho trong ấy. Sau hai tuần, tôi gặp anh Tiệp và cuộc đời của Ngọc Trinh mở sang trang mới ở tuổi 15.
Tôi cũng từng nghe 1 tài khoản trên mạng là “Thánh Cô Cô Bóc” đưa những tin đồn không hay về mình như: "Ngọc Trinh làm những công việc không rẻ như “đi khách” trong thời gian kiếm tiền ở quán bi-da". Tôi nghĩ điều này đúng mà sai. Nghề nào cũng tồn tại mặt rẻ – xấu nhưng chẳng hề ai cũng vậy. Tôi không phủ nhận sự thật mà họ vạch ra trong giới khiến nghề này nhưng áp chúng lên tôi là không đúng. Tôi với khiến chung có những thành phần ấy nhưng tìm mọi cách giữ cho mình đứng ko kể sự cám dỗ xấu xí này.
Trước công đoạn được biết đến có hình ảnh “Nữ hoàng nội y”, tôi từng hơi chật vật trong nghề. Tôi còn nhớ, thời gian đầu tên tuổi mới nổi lên, nhiều người bắt đầu vào chửi, dèm pha và sử dụng những từ ngữ vô cùng nặng nề công kích, tôi chỉ biết khóc. Hai năm đầu từ 2005 - 2007, tôi bị chê tất cả. “Mặt quê, mặt sến, không có điểm nhấn…” là các từ quen thuộc ở thời gian đó mà dư luận dành cho Ngọc Trinh. Cũng đúng, bởi công đoạn này đa số người vẫn chuộng các gương mặt góc cạnh chứ không tròn trịa, “baby”như từ 2010 trở đi. Nghề người loại chưa đón nhận tôi trong thời gian này thì đành chịu.
Ba năm tiếp theo, tôi ko khiến cho gì hết, chỉ sống nhờ bạn trai lo lắng, bảo bọc cho mình. Tôi không ngại lúc bị kể là ăn bám tiền đại gia. Tính tôi là vậy. trường hợp người ta kể đúng, tôi thừa nhận. nhắc cả việc là người thứ ba, tôi cũng lên tiếng xác nhận đấy thôi. Bởi làm cho sao có thể đề cập khác đi sự thật rằng thời điểm ấy, tôi là đứa con gái không biết kiếm ra tiền và buộc phải sống dựa vào người đàn ông khác. Thà mình nhận sai để người ta chửi một lần rồi thôi. Chứ họ đã biết chuyện như vậy rồi mà mình còn chối thì sẽ bị ghét, bị chửi còn ác hơn.
Trong câu chuyện ấy, tôi cảm thấy mình rất có lỗi nhưng không thể thay đổi được và chỉ biết chấp nhận thôi chứ khiến cho sao hiện nay. Người đàn ông ấy yêu thương, tự nguyện muốn ưa chuộng và chăm sóc tôi, chứ bản thân tôi chưa từng suy hình dung thủ đoạn để chèo kéo, moi tiền hay chiếm anh trọn vẹn về với mình. Anh thích thì đến mang tôi, không thì về có gia đình. Tôi ko dám khoe khoang về học thức nhưng tự tin mình là người rất sống biết điều.
Về phía vợ anh, tôi nghĩ lúc chị thấy tôi biết nhận sai về mình chứ không ngoan cố, thì cũng nhẹ lòng hơn phần nào. Tôi không nghĩ bản thân trơ trẽn khi thừa nhận loại sai của mình. mang tôi, làm cho sai mà ko dám nhận mới là đáng ghét nhất. Tôi không mang tư phương pháp vỗ ngực huênh hoang trong chuyện này, nhưng tôi chấp nhận nó trong sự biết lỗi. đấy là lý do chị không đụng chạm gì tới tôi. Người phụ nữ mang hiểu biết và tính phương pháp hay như vậy, chẳng phải ai cũng khiến được.
phổ biến người hỏi tôi mang tin vào luật nhân quả mang các việc mình đã khiến cho hay ko. Tôi tin và đã trả giá rồi đấy thôi. Sau lúc bị lừa dối, bị phản bội, tôi mới thấm được cảm giác của chị kia khi thấy người vật dụng ba chiếm đoạt người đàn ông của mình.
lúc ấy, tôi mới ngộ ra rằng mình đang trong suy nghĩ của người vợ trước, nhưng tôi cho anh 1 cơ hội để sửa lỗi vì nghĩ rằng khiến người ai cũng mang lúc phạm sai lầm cả, quan trọng vẫn là bản thân anh muốn nhận lấy cơ hội đó hay ko. Hơn nữa, 7 năm yêu nhau không hề là quãng thời gian ngắn để với thể dễ dàng dứt bỏ toàn bộ vật dụng. Vì lòng còn yêu, phải tha thứ cho anh cũng là tôi cứu rỗi lấy mình.
Nhớ lại quãng thời gian đầu quen anh, tôi chỉ với suy nghĩ rằng “Tôi đẹp anh quen tôi. Anh với tiền tôi quen anh”. Nhưng bây giờ lúc đã độc lập về kinh tế, tôi vẫn cảm thấy mình buộc phải và muốn ở bên người đàn ông này. đấy là sự khác nhau. Điều giữ chân tôi lại bên anh không còn là suy nghĩ non nớt của ngày trước nữa mà là một tình yêu chân thành, 1 bến đỗ viên mãn.
Tôi nghĩ mình thực sự yêu anh. Đây là người đàn ông trang bị tư trong cuộc đời nhưng hầu hết cảm giác dành cho anh như biết thương, biết nhớ, biết khóc… đều giống như lần thứ 1. Ba cuộc tình trước không như vậy.
Tôi sở hữu mường tượng và mong muốn được kết hôn, sinh con cùng anh, nhưng đó cũng chỉ là ước muốn từ 1 phía, chưa biết anh sẽ trả lời thế nào. Tôi cũng có kể với anh rồi nhưng anh còn im lặng và muốn suy nghĩ thêm. Tuy cảm thấy buồn nhưng tôi cũng chỉ biết vun đắp cho tình yêu của mình ngày càng đẹp hơn, đợi đến ngày anh trả lời. có thể thời điểm này anh có lý do gì đấy của riêng mình, tôi tôn trọng điều ấy.
Từng trả lời trên báo rằng "muốn được lấy chồng trước năm 30 tuổi", tôi hy vọng trong hai năm nữa, điều này sẽ trở thành hiện thực với mình. các cô gái dường như đều muốn có một đám cưới ngoài biển và tôi cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, nếu bạn trai ko muốn, tôi sẽ không cứng đề cập. Vì suy cho cộng, điều cốt lõi tôi phải chỉ là người đàn ông này về sống chung với mình 1 cuộc sống như vợ chồng, cùng gầy dựng một mái ấm. Đám cưới chỉ là hình thức kiểu dáng, ko mang cũng chẳng sao. Vì anh, tôi cam tâm hy sinh điều đẹp nhất của người con gái.
Sau 9 năm làm cho nghề, tôi thấy mình trưởng thành hơn số đông, ko còn nông cạn, bốc đồng như ngày xưa, suy nghĩ về đồng tiền cũng khác đi. khi trước còn chưa sở hữu sự nghiệp, nhìn gì tôi cũng ham, ai lo được cho mình thì mới quen. Giờ đây lúc đã sở hữu gần như, tôi lại suy nghĩ trầm hơn: “Làm như vậy đủ rồi, không hề cố quá sức”.
Trong nghề dòng này, cạm bẫy và cám dỗ hầu hết. Cũng không ít người thường nhìn tôi có ánh mắt xem thường, cho rằng: “Ngọc Trinh ko sở hữu tài năng mà lại nổi quá nhanh”. Tôi biết được, cảm nhận được nhưng không trách họ, bởi đấy là sự thật, Ngọc Trinh không sở hữu tài cán gì. Chỉ là tôi ko giống những người ấy, không bao giờ nhìn soi mói, phán xét bạn nghề hay đàn em của mình như vậy. Ai hot, ai nổi thế nào là việc của họ. Tôi chỉ ưa chuộng đến bản thân.
với những khi đối diện có các luồng dư luận luôn cho rằng “Ngọc Trinh nhắc gì cũng sáo rỗng, khiến cho gì cũng sai, cũng nông cạn”, tôi lại tự trách lời ăn tiếng kể mình không được hay, không được khéo léo như người ta để thuận lòng toàn bộ. Mà không hiểu tại sao toàn bộ người luôn cho là tôi cố tình phát ngôn gây sốc, trong khi những câu tôi nói cũng là điều ông bà ta truyền lại cả thôi, chỉ mang điều chưa nghệ sĩ nào từng lên tiếng trước công chúng bắt buộc người ta lại quy chụp là chơi nổi. Mà đôi lúc tôi thấy hình như cứ hễ Ngọc Trinh khiến cho gì cũng đều bị chửi.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là một người phụ nữ tuyệt vời. Vì người logic là hỏi họ điều gì cũng trả lời được ngay lập tức, còn tôi hơi bị “chậm tiêu”, nghe gì cũng hỏi lại hai, ba lần. Còn hỏi vì sao tôi giữ được người đàn ông thì tôi mang thể nói đơn thuần rằng tôi ngoan và chung thủy, chứ ko phải nhờ vào quá tối ưu hay tinh tế gì cả. Ngọc Trinh ngu, nhưng chuyên nghiệp kiếm tiền.
Qua các người bạn, tôi mang nghe ở quê Trà Vinh nhiều người nói Ngọc Trinh là 1 hình chiếc để những cô gái nghèo tìm mọi cách vươn lên, chạm đến ước mơ đổi đời. Nhưng nếu chỉ là ý chí vươn lên hay sự hiếu thảo đối sở hữu gia đình còn là điều tích cực, chứ khiến sao với thể cổ vũ 1 đứa trẻ đi bỏ học ngang, dấng thân lên Sài Gòn 1 mình kiếm sống. Mỗi người sở hữu 1 hoàn cảnh, 1 dòng duyên chứ không đảm bảo ai cũng sẽ giàu lên như “trên trời rơi xuống”. Cuộc đời tôi trước đây vốn dĩ chẳng còn một lựa mua khác, bắt buộc con đường đó tôi nên đi.







